Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

xế chiều. mọi người đọc Tâm trạng.

Chừng như nó muốn rời mẹ sớm ngày nào tốt ngày ấy

Tâm trạng... xế chiều

Có nhẽ từ lâu chị đã không khóc mà chỉ cáu giận và hậm hực, chị cũng quên mất những từ yêu thương mà chỉ quen với sự mai mỉa, rỉa rói. Giờ này thì anh vẫn trên sân thượng chăm cây, tưới hoa hoặc nhấm nháp một tách trà trên đó.

Nước mắt chị rơi xuống tờ giấy đen xỉn, làm nhòe đi những chữ bằng bút mực vốn đã nhạt nhòa: “Năm tháng cay đắng hơn, năm tháng ngọt hơn/ Em mới hiểu giờ anh có lý/ Dù chuyện xong rồi.

Biết đâu đây lại là sự khởi đầu cho “năm tháng ngọt hơn”? Theo luật pháp Việt Nam. Chị từ từ đứng dậy, lần trước tiên leo lên sân thượng. Anh dụi điếu thuốc vì vẫn biết rằng chị ghét mùi thuốc lá, nắm nhẹ bàn tay chị đang riết chặt lấy anh. Không ít lần chị thấy làm tiếc là đã lấy một người thích văn học hơn sự nghiệp, thích mộng mơ hơn là tiến thân, giàu cảm xúc mà lại nghèo tiền.

Chị thì đã quên lâu rồi, những bức thư một thuở chị nâng niu nhưng rồi cưới nhau, sống chung, chị vứt vào một xó, vài bận chuyển nhà, “thất lạc” lúc nào chị cũng không biết, ai ngờ con gái chị lại trân trọng giữ giàng như chính là báu vật của nó.

Đứa con gái duy nhất của anh chị thì xa lánh mẹ, chỉ chằm chằm bênh bố làm chị ngán ngẩm hơn khi ở nhà, cho nên, công tác tầng lớp của chị càng hăng say, “kệ bố con mày xoay xở” với nhau. Đã từ lâu rồi anh gắn bó với cái vườn treo đó, có khi ăn ngủ ở đó, đắm mình vào thế giới của riêng mình. Chị chợt hiểu những lời anh nói với vợ chồng nó lúc rời nhà: “Sống có đôi các con nhé! Đừng bao giờ rời xa nhau”.

Con gái chị đã xếp cẩn thận những lá thư vào một cái hộp và có nhẽ nó đã đọc hết. Có lẽ là anh tự trách mình… Bóng tối đã lan khắp phòng mà chị vẫn ngồi bất động. Khi chị đang độ đẹp nhất của người đàn bà thì anh lại đi Tây Nguyên kéo dài hàng năm tìm hiểu trường ca. Hoàng hôn tím sẫm, dưới vòm xanh thiên lý, giữa những chậu cây, thoang thoảng mùi hoa lan, anh đang lơ đãng nhả khói thuốc.

Rồi chị được giữ chức phận nọ kia, cứ thăng tiến dần dần và tiền nong cũng dần dần đến, dễ dàng như không tốn một giọt mồ hôi. Cái hận ấy cứ nung nấu trong chị, Giá như chuyến đi của anh kéo dài vài tháng nữa thì chị đã đủ sức ly hôn. Anh đã xa cách thế/ Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa…”. Bài thơ của nữ nhà thơ người Nga Ôn-ga Béc-gôn anh chép tặng chị từ hồi sinh viên, chị đã quên từ lâu mà chiều nay chợt thấy trong xếp thư cũ làm chị rơi nước mắt.

Thời điểm đó chị đã yêu một người, đúng lúc đắm đuối nhất thì anh trở về “phá đám”. Giá gã tình nhân trưởng phòng của chị không quỳ dưới chân anh xin tha, vì sợ anh làm to chuyện gã chẳng thể lên chức phó giám đốc đang trong tầm tay thì chị đã tiếp yêu gã.

Ảnh minh họa. Giá và giá… Rồi chị lấy công việc làm thú vui, thích ở cơ quan hơn ở nhà, năm nào chị cũng đạt danh hiệu “Đảm việc nước, giỏi việc nhà”.

Chị bực nhất là đứa con gái ảnh hưởng nặng nề bố, yêu một thằng chỉ biết làm thơ rồi lấy làm chồng, ngăn sao cũng không được. Chị chủ động ôm lấy anh, gục đầu xuống vai anh, thầm lặng tưới đẫm áo anh bằng nước mắt.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét